Tại sao bé không thể ngay lập tức nói “Chào buổi sáng, mẹ. Chào buổi sáng, bố. Con rất vui được ở bên bố mẹ”?
Bởi vì ngôn ngữ không tồn tại sẵn trong tự nhiên; nó là sản phẩm của con người. Ban đầu, khi con người xuất hiện trên Trái đất, họ không có ngôn ngữ – ngôn ngữ phải được nhân loại tạo ra qua một quá trình văn minh lâu dài. Ngôn ngữ của môi trường, ví dụ như London, nơi đứa trẻ được sinh ra, là một thứ rất phức tạp; nó bao gồm “bom”, “tái thiết”, “quy hoạch đô thị”, v.v., tất cả đều là những ý tưởng rất mới và đặc biệt cho môi trường xung quanh của trẻ.
Trẻ em cần được sinh ra mà không có bất kỳ ngôn ngữ nào để có thể tiếp nhận ngôn ngữ của môi trường xung quanh. Đây chính là nhiệm vụ của hai năm đầu đời – tiếp nhận một ngôn ngữ hoàn chỉnh. Dù sinh ra ở London, Bắc Kinh hay Paris, trẻ đều phải tiếp thu ngôn ngữ xung quanh mình. Trẻ tiếp nhận nó với nỗ lực tự nhiên. Do đó, trẻ em không được sinh ra với khả năng nói, mà là với tiềm năng, khả năng tiếp thu một ngôn ngữ phức tạp với tất cả ngữ pháp, cách diễn đạt, cú pháp, v.v. Trẻ tiếp nhận tất cả những thứ đó trong toàn bộ tính phức tạp của nó. Các quy tắc ngữ pháp là một phần thiết yếu của ngôn ngữ. Mặc dù ngôn ngữ liên tục được phong phú thêm với các từ mới, nhưng ngữ pháp của nó phải được cố định.

Chúng ta nói tiếng mẹ đẻ giỏi vì chúng ta mang theo trật tự của các từ và âm thanh của chúng bên trong mình. Điều này đạt được trong năm đầu tiên của cuộc đời chúng ta. Tất cả diễn ra khi trẻ còn vô thức, sau đó dần dần có ý thức. Một số người nghĩ rằng không có gì xảy ra trong giai đoạn này, trong khi mọi thứ – điều cốt yếu cho cuộc sống của mỗi chúng ta – đều đang diễn ra. Chính nhờ giai đoạn phát triển vô thức này mà chúng ta có được khả năng nói rõ ràng và đúng ngữ pháp.
The Development of Language
Lecture 8
20 September 1946
The 1946 London Lectures – Maria Montessori
Dịch: Team dịch VMC


